“Đất không kêu đau”

Khác với cây.
Khác với con người.
+ Đất không héo để ta thấy
+ Đất không chết ngay sau một lần phun
+ Đất không kêu đau khi bị tổn thương
Và chính vì thế, đất thường là thứ mất đi cuối cùng… mà cũng bị bỏ quên nhiều nhất.
1. Đất không chết ngay – nó chỉ yếu dần
Sau mỗi vụ:
+ Đất còn cho trái → ta nghĩ đất vẫn ổn
+ Cây còn xanh → ta nghĩ chưa sao
Nhưng bên dưới:
+ Vi sinh có lợi giảm dần
+ Mùn hữu cơ cạn đi
+ Cấu trúc đất bị phá vỡ từng chút một
Đất không chết đột ngột
Đất chết trong im lặng
2. Hóa chất không giết đất trong một lần
Chúng giết đất bằng:
+ Sự tích lũy
+ Sự lặp lại
+ Sự quen dùng
Mỗi lần phun:
+ Một phần vi sinh bị tiêu diệt
+ Một phần hệ sống biến mất
+ Đất mất đi khả năng tự chữa lành
Và người trồng… không hề hay biết
3. Khi ta nhận ra – đất đã rất mệt
Thường chỉ đến khi:
+ Cây phản ứng chậm
+ Phân bón không còn “ăn”
+ Sâu bệnh tăng dù phun đều
+ Chi phí ngày càng cao
Lúc này, người ta hay đổ lỗi cho:
+ Giống
+ Thời tiết
+ Sâu bệnh
Nhưng gốc rễ thật sự lại nằm ở đất đã kiệt sức từ lâu
4. Đất yếu – mọi vấn đề đều nặng hơn
Khi đất không còn sống:
+ Cây phải “gồng mình” để tồn tại
+ Sâu bệnh có điều kiện bùng phát
+ Người trồng phải can thiệp nhiều hơn – mạnh hơn
Từ chăm cây thành chống đỡ liên tục
Tin tốt là: Đất sống lại được
Miễn là:
+ Ta ngừng làm tổn thương thêm
+ Ta trả lại môi trường sống cho vi sinh
+ Ta nuôi đất trước khi đòi cây cho trái
Vi sinh không phải là phép màu
Nhưng là cách duy nhất để đất hồi phục từ bên trong
Đất không kêu đau, nên ta thường quên rằng nó đang mệt.
+ Cho đến khi cây lên tiếng thay đất.
+ Cho đến khi chi phí cao hơn cả lợi nhuận.
Muốn nông nghiệp bền vững, đừng chỉ hỏi: “Cây cần gì?”
hãy hỏi lại: “Đất còn sống không?”
#cafe #saurieng #canhtácsinhhọc #emina #chephamsinhhoc
#emicare #eminhatban #nhanongkhongdunghoachat
